Tại sao yêu xa không lâu bền?

Nguyên nhân yêu xa không lâu bền là do “hormone hạnh phúc” Dopamine.

Nhiều người gọi dopamine là “hormone hạnh phúc” bởi chúng có nhiều tác dụng tốt đối với tinh thần và thể chất của con người.

Hormone Dopamine - yêu xa

Khi dopamine trong cơ thể được giải phóng với số lượng lớn, bạn sẽ có cảm giác thích thú, hưng phấn, tràn đầy cảm hứng. Ngược lại, mức độ dopamine thấp sẽ làm giảm động lực, giảm sự nhiệt tình, giảm khả năng tập trung và hạn chế điều chỉnh các chuyển động của cơ thể.

Dopamine được giải phóng khi nào?

Dopamine được giải phóng khi bạn tưởng tượng về những thứ mà bạn chưa có trong hiện tại nhưng muốn đạt được trong tương lai. Dopamine vẽ ra một bức tranh lý tưởng hóa về việc nhận được những phần thưởng đó sẽ trông như thế nào và cách chúng sẽ cải thiện cuộc đời bạn, điều này thúc đẩy bạn hướng tới chúng. Dopamine được khuếch đại khi người ta gặp những điều mới lạ, và quá trình khám phá và học hỏi những điều mới mẻ về một cái gì đó hoặc ai đó. Sự không chắc chắnđiều chưa biết khiến dopamine dâng trào: Cô ấy có thích mình không? Anh ấy sẽ đưa mình đi chơi ở đâu? Anh ấy có đang nghĩ về mình không?…

Khi bạn mới quen một người và nhận thấy đây chính là mẫu người mà bạn hằng mong đợi. Bạn tưởng tượng ra những năm tháng tươi đẹp phía trước. Dopamine là thứ truyền thêm năng lượng khiến cho bạn phấn khích, thậm chí lạc quan, ngây ngất. Khi bạn kiểm tra điện thoại một cách ám ảnh để xem các tin nhắn từ crush và không thể cưỡng lại – mặc dù rất muốn tỏ ra lạnh lùng và xa cách – phản hồi tin nhắn ngay lập tức, dopamine đang kiểm soát tình hình. 

Dopamine cũng được kích hoạt khi chúng ta lên kế hoạch và mơ mộng, bày mưu tính kế, và tích cực phấn đấu để đạt được điều mình mong muốn — và nó cho ta mượn năng lượng, sự hưng phấn, nhiệt huyết, và sự phấn khích thúc đẩy chúng ta hướng tới những mục tiêu đó. Nó khiến cho những thứ mà bình thường trông có vẻ nặng nề, lại trở nên dễ dàng. Nếu bạn đang mệt rã rời sau một ngày đi làm nhưng crush gọi rủ đi chơi, thì chính dopamin giúp bạn phấn chấn trở lại và quên béng là vừa trước đó thôi mình còn đang than mệt.

Tóm lại Dopamine thật tuyệt vời. Nó đem lại cho bạn cảm giác hưng phấn, hạnh phúc, cho bạn động lực để vượt qua sức ì của bản thân để hành động đạt lấy điều mà bạn muốn.

yêu xa

Nhưng Dopamin không kéo dài mãi.

Điều mới mẻ ban đầu sẽ dần trở nên quen thuộc. Điều không chắc chắn trở thành sự chắc chắn. Những gì chưa biết thì giờ ta đã biết. Những mơ tưởng màu hồng của bạn trở thành thực tế rõ ràng, cụ thể, phức tạp. 

Bạn không còn cảm giác ngây ngất với người yêu như bạn đã từng, và cả hai bắt đầu có nhiều bất đồng hơn. Bạn bây giờ ít nghĩ về người ấy hơn. Bạn chậm trả lời tin nhắn của họ hơn và khi nhắn tin, bạn ít dùng các dấu chấm than hơn, cuộc trò chuyện dần ngắn ngủi hơn.

Yêu xa thường không lâu bền.

Khi biết về Dopamin, bạn có thể hiểu rõ hơn lý do tại sao các mối quan hệ yêu xa thường không lâu bền. 

Đầu tiên, sự mới mẻ, căng thẳng và không chắc chắn của yêu xa khiến hai bên không ngừng nhớ nhung về nhau và thôi thúc nhắn tin, gọi điện đến mức ám ảnh. Nhưng khi sự mới mẻ tan biến và viễn cảnh sẽ như thế nào nếu tiếp tục một mối quan hệ ở xa, va chạm với thực tế của những khó khăn khi duy trì mối quan hệ, dopamine bắt đầu tiêu tan.

Nhưng vì hai người yêu nhau ở hai nơi khác nhau, nên không có điều kiện gặp gỡ thường xuyên, không có cơ để làm mới tình yêu. Do đó khi dopamine đã hết, thì mối quan hệ cũng ra đi theo nó.

Yêu xa có nên không?

Làm sao giữ được tình yêu khi ở xa?

CHIA SẺ